Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Thăm ông Trần Xuân giá vui vui trong bệnh viện

"Chúng tôi đến thăm vị nguyên Bộ trưởng Bộ KH&ĐT vào một buổi chiều tối, ngay sau ngày phiên xét xử Bầu Kiên bị hoãn vì lý do ông Trần Xuân Giá bị ốm. Thấy chúng tôi ngoài cửa, ông nhận ra ngay và cười chào. Ông chỉ chỗ để chúng tôi ngồi bên cạnh rồi chia sẻ: “Hôm nay mình đã đỡ hơn nhiều. Hai ngày trước mình còn không ngồi dậy được”. Dù đang điều trị bệnh nhưng bên cạnh ông vẫn có một chiếc máy tính bảng và trên bàn là cuốn sách mới được xuất bản về Đại tướng Võ Nguyên Giáp: “Người bất tử”.

Khi một anh bạn tôi hỏi: “Nếu không bị ốm, ông có sẵn sàng dự phiên tòa hay không?”, ông Trần Xuân Giá quay sang, ngạc nhiên nói: “Sao cậu lại hỏi như vậy? Mình đã chuẩn bị rất kỹ trước khi dự phiên tòa. Hôm chủ nhật, 13/4, mình đã ngồi 7 giờ đồng hồ với luật sư để chuẩn bị các kịch bản có thể xảy ra tại tòa với cả những câu hỏi có thể từ HĐXX đặt ra và thậm chí chuẩn bị cả lời phát biểu sau cùng trước tòa. Ngay chính bản thân mình cũng đã có đơn yêu cầu hoãn phiên tòa, bởi chẳng thể xử mà vắng mặt mình”.

Sau khi nhấp môi ngụm nước lọc, ông Trần Xuân Giá san sớt: “Cách đây 3 năm, mình có mổ ung thư ruột già... Hôm trước mình đau quá, phải nhập viện nên không đến dự phiên tòa được và mình đã có đơn xin hoãn phiên tòa. Ngay buổi trưa hôm qua, cũng có mấy cán bộ điều tra đến viện để can hệ với bệnh viện xem mình có phải là bệnh thật không. Hiện giờ, các bác sỹ đang làm các xét nghiệm để có thể mổ tiếp”.

Ông cũng tâm tình: "Có bệnh thì phải chữa. Có bệnh chữa được, có bệnh không chữa được. Không chữa được mà phải về với tổ tông thì mình cũng chẳng có gì phải phàn nàn, ân hận vì với nhân cách là một con người, một công dân mình đã làm tròn, thậm chí nói quá lên một tí mình đã làm tròn trên mức trung bình với tầng lớp nghĩa vụ của một người dân yêu nước. Còn nỗi đau tinh thần đã kéo dài 20 tháng hiện đang ở thời đoạn cuối, nó "bào mòn sức khỏe ghê gớm".Qua những lời thực bụng này, chúng tôi biết ông luôn coi việc bị cơ quan điều tra khởi tố và truy tố ra trước luật pháp là một nỗi đau về ý thức và ông khẳng định: “Xin hoãn phiên tòa không phải là mình muốn đẩy lùi phiên xét xử đâu, có ai lại muốn nỗi đau kéo dài?”

Ông cũng san sẻ, trụ được cho đến ngày này là nhờ người nhà, nhất là người bạn đời tận tụy của ông, là những đứa con trai, con gái, dâu rể sáng ý, sống có bản lĩnh, sống tự lập, là những đứa cháu luôn coi ông như bạn bè, là những anh chị em, bà con trong nhà... Chống đỡ. Và rồi là bạn bè, đồng nghiệp, đồng sự, học trò cũ...".

Ông Trần Xuân Giá luôn cho rằng mình vô tội và không làm điều gì sai trái để bản thân, người nhà, bạn bè phải hổ ngươi... Ông cho hay: “Đã có 5 lần mình viết đơn chính thức, cộng lại cũng trên cả trăm trang giấy A4 để bác vơ các kết tội nêu trong các bản kết luận của Cơ quan điều tra cũng như được nêu trong các bản Cáo trạng của Viện Kiểm sát quần chúng Tối cao”.

Khi có người buột miệng hỏi ông về dự luật Đầu tư côngđang trình Ủy ban Thường vụ Quốc hội, thế là ông nói một hơi rất dài, không ai nỡ ngăn và có thể ngăn lại 

    Quảng Cáo    

Chúng tôi có đội ngũ luật sư dày dặn kinh nghiệm, tranh tụng nhiều năm tại các cơ quan tòa án, trung tâm trọng tài trong nước và quốc tế, bảo vệ thành công quyền lợi của khách hàng trong các trường hợp tranh chấp thương mại, lao động, thuế, sở hữu trí tuệ và nội bộ công ty.

Các luật sư am hiểu những anh hưởng nghiêm trọng của tranh chấp đến uy tín của doanh nghiệp, chúng tôi đưa ra những giải pháp hữu ích cho chiến lược phát triển, từ đó hình thành nên thương hiệu – mộtcong ty luatuy tín của doanh nghiệp ngày nay.

 được. Sợ ông mệt và nhìn nét mặt ông đang mệt thật, vợ ông nhắc khẽ: "Nói ngắn thôi anh, anh mệt lắm rồi", ông gạt đi ngay: "Để anh nói hết ý". Vậy là ông tiếp tục câu chuyện về quản lý kinh tế, về luật Đầu tư công...

Ông tâm tình: "Mình cũng có lỗi lớn khi còn giả vờ trưởng Bộ KH & ĐT bởi luật Đầu tư công đã được đặt ra, nhưng làm không cương quyết, đến nay còn nằm trong dự thảo là quá chậm. Chậm không phải vì vướng về kỹ thuật soạn thảo luật mà vướng về quan điểm phát triển..."."Mình luôn giữ quan điểm quốc gia không kinh dinh, kể cả những ngành nghề có vẻ mang lại lợi nhuận cao như rượu, bia, nhà hàng, khách sạn... Quốc gia chỉ đầu tư vào những nơi rất cần cho phát triển giang sơn, rất cần cho bảo vệ đất nước mà tư nhân trong và ngoài nước không muốn hoặc không thể làm được... Ngoài ra, mình cũng rất băn khoăn khi vẫn còn một luồng quan điểm cho rằng không tính khoản tiền vay cho đầu tư của các doanh nghiệp nhà nước vào đầu tư công, mà coi đây là khoản doanh nghiệp quốc gia "tự vay, tự trả", nhà nước không cần phải giám sát nghiêm nhặt, là một quan niệm sai lầm.Trên thế giới không ai quan niệm như vậy. Mình nhớ mãi một sự kiện, đầu những năm 90, một công ty tàu biển quốc doanh ở Hải Phòng nợ nước ngoài quá hạn mà không trả đươc, trong khi đó một chiếc tàu của công ty quốc doanh khác của TP. HCM cập cảng nước nói trên, liền bị nước sở tại bắt giữ con tàu để xiết nợ. Chứng minh mãi rằng đây là hai công ty tàu biển hoàn toàn khác nhau, không liên can gì đến nhau, nhưng họ đâu có nghe, họ vẫn cho rằng đây là tài sản của quốc gia Việt Nam!”...

Cứ nói vềtình hình kinh tế, xã hội của đất nước tuồng như ông quên hết mình đang trải qua hai nỗi đau về thân xác và tinh thần khiến câu chuyện kéo dài và không có điểm dừng. Trong những lần gặp trước, khi được hỏi: “Tại sao bác không nghỉ làm việc luôn, “vui thú điền viên” cùng con cháu khi đã về hưu như những vị quan chức khác nhưng mà nhận lời làm việc cho một nhà băng?”. Câu giải đáp của ông khi đó là: “Đi làm, cố nhiên với mình không phải vì thu nhập bởi nếu vì thu nhập thì mình làm nơi khác (nơi khác nhà băng ACB – PV) thì thu nhập cao hơn nhiều. Tôi đi làm vì muốn sống dài hơn. Nếu không đi làm thì người sẽ ì ra, có hoạt động trí não một cách liên tiếp thì sẽ kéo dài được tuổi thọ. Tôi đi làm ở một khu vực “nhạy cảm” như nhà băng để có thêm những kinh nghiệm, từ đó có thể đóng góp thêm phần nào đó trong việc hoàn thiện Luật Doanh nghiệp”.

Câu chuyện đời, chuyện nghề của ông với chúng tôi chỉ chấm dứt khi anh bạn tôi đi cùng nhận chuông điện thoại báo có thư đến rồi thông tin với ông tin Thủ tướng có quyết định dừng đăng cai Asiad 18. Ông nhoẻn miệng cười và nói: “Thủ tướng quyết định rất đúng. Bản thân mình thấy, tổ quốc còn rất nhiều lĩnh vực phải đầu tư. Mà con số 150 triệu đô la thì làm sao mà đủ được, thực tại có khi gấp 10 lần như thế”.

Tiễn khách ra về, ông lạichậm bước tiến về chiếc giường bệnh với tấm khăn ga trắng nuột.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét