Tôi chỉ biết ngồi bên lĩnh cữu khóc thương
Đúng lúc người nhà đưa tang ông Dương cũng là lúc vụ nổ xảy ra, đám tang chỉ cách vụ nổ chưa đầy 1km, những cột khói bụi như muốn nhấn chìm thảy. Tôi chưa bao giờ chứng kiến sự việc đau lòng, kinh hồn như vậy và chỉ mong anh trai được an nghỉ nới hoàng tuyền.
Sau đó mãi đến giữa trưa, vụ nổ mới nguôi thì mọi người tụ hợp lại cùng gia đình đưa anh Dương an táng”.
Chỉ còn lại người thân gia đình chúng tôi và một số bác ở hội cựu chiến binh ở lại cùng gia đình trông lĩnh cữu anh, gia đình chúng tôi cũng không dám trách". Trong số những câu chuyện người dân bỏ chạy khi vụ nổ xảy ra, để lại ám ảnh nhất có lẽ là đám tang của ông Hoàng Văn Dương (49 tuổi, ở khu 17 xã Đông Thành, huyện Thanh Ba, Phú Thọ).
Đám người đang bê linh cữu hoảng hốt buông tay chạy bán sống bán chết, người chết bị bỏ mặc lại giữa đường khi chưa kịp trở về với đất mẹ. Người dân xung quanh nhớn nhác bỏ chạy, nhiều người trong đoàn cũng về để di tản vợ con. Nghe tin con dâu gặp tai nạn, bố mẹ chồng chị Ngọc cũng bắt chuyến tàu đêm từ Hà Tĩnh ra để thăm con, thăm cháu.
Sáng 12/12 trong khi cùng mọi người cùng đưa anh thì xảy ra vụ nổ, mọi người chạy loạn hết chỉ còn gia đình chúng tôi. Mẹ đẻ chị Ngọc cho biết: "khổ con bé, nó bị bỏng đến 70%, tuốt luốt mặt, tay, chân của con tôi đều bị lửa cháy hết.
Tại Viện bỏng nhà nước đã có 3 bệnh nhân bỏng nặng được chuyển sang từ Bệnh viện 103.
Người dân ở Thanh Ba bảo rằng, săng nằm đó hơn nửa ngày trời mới có người đến khiêng hộ ra tha ma để đem chôn.
Tính danh các bệnh nhân là chị Ngọc (26 tuổi) bỏng 70%, anh Nhân và chị Tuyến, hai người đều bỏng 90%. "Trong lúc hoảng loạn, lúc đó em trai anh Dương là chú Hoàng Văn Triển trong khi đợi sự hợp nhất của gia đình đã ngồi trông linh cữu" Ông Triền đau buồn nói: “Từ khi biết anh trai mất đêm 10/10, tôi bay từ Biên Hòa, Đồng Nai về viếng anh.
Lúc đó có cháu Toàn bị áp lực vụ nổ bị thương chảy máu. Sau khi chịu tang anh trai, tôi cũng đã bay về Đồng Nai”. Trong số những nạn nhân đó, đáng lưu ý là trường hợp của thai phụ Ngọc. Tới sáng 12/10, gia đình cùng anh em láng giềng làng giềng tổ chức tang lễ và đưa anh về nơi an nghỉ cuối cùng. Tôi cũng chuẩn bị tâm lý của mình, nếu cần thì vẫn phải đặt cứu mẹ lên đầu.
Nhưng đang trên đường đi cả đoàn người hoảng loạn khi nghe tiếng nổ như bom rung rinh đất trời, cột khói nghi ngút vây kín trên đầu. Liên tiếp đó là những tiếng nổ lớn khiến mọi người hoảng sợ.
Nó cháy hết tai, mắt mũi rồi, nhìn nó thương lắm, may là còn cứu được nó, không tôi cũng chết mất" Chồng chị Ngọc cũng bùi ngùi: "Các bác sĩ cũng bảo sẽ cố gắng cứu cả mẹ cả con, trường hợp xấu nhất là sẽ phải bỏ đứa con để điều trị cho mẹ. Cô Hoàng Thị Tám (người nhà ông Dương) không cầm được nước mắt kể: “Anh nhà tôi không may bệnh nặng mất từ hôm trước.
Mà hơn chục năm nay dây chuyền sinh sản cũng có xảy ra biến cố gì đâu. " Huyền Hồ (Tổng hợp TTT, ĐVO). Tất tật do ông trời, phúc mình được bao nhiêu thì mình hưởng, chứ hiện giờ tôi cũng chỉ biết nguyện cầu cho vợ qua khỏi thôi".
Khi nhắc đến con dâu bà nghẹn ngào: "Làm ở nhà máy lương tháng chục triệu, các chế độ phúc lợi cũng tốt hơn các nhà máy khác, vì nó thuộc Bộ quốc phòng.
Ông Vi Văn Thắng (trưởng khu 17, xã Đông Thành) chia sẻ: “Lúc đó lửa đắp, mọi người chạy loạn hết, Một hướng ở lại giúp gia đình chị Tám trông giữ và đưa linh cữu anh Dương về tạm nhà văn hóa xã, một hướng khác về dập lửa cứu các cụ già, cháu nhỏ ở những nhà tranh, nhà gỗ.
Ông Triển một mình ở lại trông linh cữu. Nó còn đang mang thai đứa con trai được hơn 4 tháng tuổi, lúc tai nạn chắc vì nặng quá nên không chạy được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét