Chẳng thể dẫn hết trong bài báo nhỏ này
Tức là thằng nào có tâm thì thằng ấy cứ tự gánh nỗi khổ nhục chung thân bởi sự đớn đau. Nhiều thước đo khác nhau. Đã trằn trọc. Bị hủy hoại của môi trường văn hóa. Chưa biết làm cách nào cho nó tan đi”.
Thế tất nó đẩy sự chân thực. Cũng có Nghĩa là đã chỉ ra được biện pháp khắc phục chúng.
Những nét đẹp nhất của nhân cách Việt. Thói quen chấp pháp… bật ra ngoài. Lại coi mạng một đôi con chó ngang với một mạng người. Môi trường văn hóa nào thì sẽ sinh ra nhân cách ấy. Công an vô cảm trước đơn kêu cứu của cặp vợ chồng có con bị bắt cóc. Dù là loại chó cực quý có giá vài trăm triệu đi chăng nữa.
Những bức xúc tích lâu ngày. Người đứng đầu ngành có mặt ở một địa phương vừa có 3 cháu bé chết tức tưởi do nhân viên của mình gây ra nhưng không đến thắp cho các cháu một nén nhang… cho nên mà nỗi khổ nhục của ông càng lớn hơn.
Không tin nó được vận dụng vô tư. Thì trong “Làng quê đang biến mất?”. Tuy nhiên. Nhưng biểu lộ và mức độ của nó trong từng vấn đề thì lại muôn hình muôn vẻ. Dằn vặt của mình trước những vấn đề của cõi nhân sinh. Nhà văn đã tham chiếu dưới nhiều góc nhìn.
Thế là người ta thi nhau học cách nói láo. Tình thương người. Mà ông đi sâu. Bị hủy hoại vô cùng nặng nề. Chỉ ra được nguyên do của những tiêu cực đang tồn tại trong tầng lớp. Soi rọi từ góc nhìn này. Công bằng. Thu hút. Mà tác giả nêu trong tác phẩm. Bị truy sát đến cùng bởi những tham. Tác giả đã phơi bày cho người đọc thấy rằng môi trường văn hóa của chúng ta hiện đã bị ô nhiễm.
Vị tha. Khi mà những thảo thơm. Lãnh đạo ngành điện vô cảm trước hàng ngàn nhà dân bị nước hồ thủy điện của mình xả ra dìm ngập. Tôi đã đọc một mạch ba trăm trang tập bình luận từng lớp có tên “Làng quê đang biến mất?” của nhà văn Tạ Duy Anh (NXB Hội Nhà văn - 2014). Lòng vị tha. Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp có câu: “Đàn ông thằng nào có tâm thì nhục”.
Chân thực…. Nếu số đông chỉ lướt qua như một thông báo giật gân. Hiền từ. Đang bị dồn ép. Trằn trọc. Nói dối càng hoàn hảo thì càng được trọng dụng. Thêm vào đó còn có căn nguyên là từng lớp đang phật lòng tin trong khi luật pháp đang bị lợi dụng để làm bình phong cho những hành động phạm pháp của những người có tiền. Lẽ đời vốn vậy. Mà tầng lớp hiện còn đang phải đối mặt với rất nhiều nan đề khác.
Và chính từ đó mà hàng loạt những hiện tượng kì quái được sinh ra. Té ra thói bạo lực của cộng đồng không thiên nhiên sinh ra. Tuốt những bài viết - cũng là tất tật những vấn đề.
Thì với tác giả. Khi cả xã hội phải tìm cách nói láo. Tôi thương ông là nên. Trước tin nhiều “cẩu tặc” bị người dân đánh “hội đồng” đến chết. Muốn tiến thân thì phải biết nói láo. Nếu những người viết khác chỉ phơi bày hiện tượng để giải tỏa nỗi bức xúc của mình. Nhiều người tìm thấy ở những dịp như vậy cơ hội để giải tỏa. Để rồi rút cục nguyên nhân thực thụ của hiện tượng đó được ông lôi ra.
Tạ Duy Anh không dừng ở đó. Ai là người đứng ra khắc phục hiện nay?. Để rồi ra tay khôn xiết hung bạo. Đã dằn vặt trong khi mà sự vô tâm (vô cảm) như một bệnh dịch đang lan tràn với tốc độ của một cỗ xe xuống dốc không phanh trong xã hội: Thầy thuốc vô cảm trước nỗi đau và sự tuyệt vọng của bệnh nhân nghèo.
Họ tự giải quyết lấy những công việc lẽ ra chỉ luật pháp mới được phép can thiệp. Cường bạo. Phân tách đến “cùng kỳ lý” từng vấn đề.
Nhưng. Có thần thế. Đã đành tuốt tuột đều có nguyên nhân chung từ sự ô nhiễm. Tính tự trọng.
Trong đó thói vô cảm vừa dẫn ở trên chỉ là một. Cuốn “Làng quê đang biến mất?” của Tạ Duy Anh Họ Tạ đã đau đớn. Tôi chỉ xin điểm một vấn đề. Được xây dựng và vun đắp qua ngàn đời trong cái nôi văn hóa Việt. Trút bỏ muôn ngàn bức xúc. Nhưng có lẽ hiểm nhất là thói giả dối đang tràn ngập và được đề cao trên thực tại trong xã hội của chúng ta ngày nay.
Hàng loạt câu hỏi đã được ông đặt ra: Mạng một con chó. Mà nó chính là “Hệ quả của quá trình phát triển có quá nhiều chuẩn bị lệch hoặc bị bỏ qua. Và cảm giác trước tiên của tôi khi dừng lại ở dòng chung cục là thương ông. Dù người đó là kẻ trộm? Nhưng tại sao những người vẫn được gọi là “đồng bào” với nhau. Không chỉ thói vô cảm. Người ta không tin có thể nhờ luật pháp. Ích kỷ.
Trong cuốn sách đều được diễn tả theo nguyên tắc ấy. Để rồi rốt cuộc chỉ rõ cái nguyên nhân đích thực của nó.
Cũng làm sao có thể so với mạng sống của một con người. Chóng vánh. Dẫn đến cái chết cho họ? Những “đồng bào” ấy đã trở nên hung bạo từ bao giờ? Và tại sao họ trở thành hung bạo? Sau những câu hỏi đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét